Khi con đường oan gia nhỏ hẹp, mỗi khi gặp oan gia thì đối với bạn mà nói đó là một lần dày vò. Vì vậy tốt nhất là oan gia nên giải không nên kết
Chúng ta cho rằng “Oan gia ngõ hẹp” nên nghiệt ngã là kẻ thù mà mình không muốn gặp thì lại thường xuất hiện.
Ví như bạn may mắn được đi du lịch sang Mỹ. Trớ triêu thay bạn không chỉ đi chung một chuyến xe, mà còn nghỉ chung khách sạn với kẻ thù của mình nữa. Khi đó có thể bạn sẽ nói: “Mình thiệt là xui xẻo! đi đến đâu cũng gặp mặt hắn.
Khi con đường oan gia nhỏ hẹp, mỗi khi gặp oan gia thì đối với bạn mà nói đó là một lần dày vò. Vì vậy tốt nhất là oan gia nên giải không nên kết. Chung cuộc, nếuhọ không bao dung bạn thì bạn nên bao dung họ; họ không tha thứ bạn thì bạn phải nên tha thứ cho họ; còn nếu họ làm đúng thì bạn phải lấy thành ý để đối xử với họ.
Nếu bạn làm được như vậy thì qua một thời gian, dù cho lòng dạ kẻ thù có sắt đá đi nữa vẫn có thể chuyển thành tâm Bồ Tát.
Nhưng cũng có thể, dù bạn đối xử với họ tốt như thế nào đi nữa thì đến chết họ vẫn coi bạn như kẻ thù. Nhưng không sao! chỉ cần bạn không phải là kẻ thù của họ thì lòng bạn sẽ không còn đau khổ.
Thậm chí, họ có cười trên sự đau khổ của bạn thì đó là việc của họ, chí ít đi nữa thì trong lòng bạn không có sự đau khổ như bị trúng tên.
“ Nếu bạn tìm cách hại người thì kẻ tổn hại chính là bạn chớ không phải họ. ”
Pháp sư Thánh Nghiêm